Date: 2012-01-01

By: Nguyễn Hồng Cương

Subject: Một chút tự kỷ!

Lại một mùa đông nữa đi qua, từng cơn gió lạnh buốt cứ dồn dập đập vào khung cửa nhỏ, cái rét cuối đông như từng lưỡi dao sắc nhọn cứa sâu vào da thịt.
Nó vẫn ngồi đó, bên khung cửa sổ, cảm nhận cái giá lạnh đi xuyên qua da thịt đến tận tim can. Nó cảm giác như mùa đông năm nay sẽ kéo dài đến bất tận. Cái lạnh nó đã và đang cảm nhận cũng không biết đâu là bờ bến, đã có những lúc nó chẳng còn biết cái cảm giác lạnh là như thế nào nữa. Phải chăng nó đã bỏ quên mất cảm giác của nó ở một ngóc ngách nào đó phía cuối đường chân trời rồi chăng?. Hay nó đã quá lạnh để không còn cảm thấy lạnh hơn được nữa?. Nó vẫn đi, đi hoài trong vô định. Một lúc nào đó nó tự hỏi: mình đã đi đâu? mình đã làm gì? nhưng tất cả những gì mà nó có thế trả lời là hai từ "không biết". Nó cảm thấy mình như một cây bồ công anh nhỏ trong cơn gió chiều đông, cứ để mặc cho cơn gió lạnh cuốn đi vô định. Nó không biết rồi đây mình sẽ đi về đâu? hay cứ bay mãi trong luồng gió không có điểm dừng.
Nó vẫn mỉm cười dù lòng nghe giá lạnh, vẫn yêu đời trong bất hạnh trào dâng. Rồi một lúc nào đó nhìn lại, nó mỉm cười vì nó biết nó đã làm đúng. tuy trong tim nó vẫn còn một hình bòng không thể phai nhòa. Mỗi khi nhìn về phía ấy, nó lại mỉm cười và mong sao người nó yêu sẽ tìm được hạnh phúc....

New comment