Date: 2012-01-01

By: Nguyễn Thị Thanh Lai

Subject: Mưa!!!

5h30 kết thúc một ngày làm việc mệt nhọc, căng thẳng. Vừa dắt xe ra khỏi công ty thì …. Ào, ào ... mưa xuống
Mưa Sg đấy, đến chẳng báo trước gì cả, không sấm chớp, cũng chẳng mây đen, chỉ khi nào bị ướt mới nhận ra: À! thì ra là mưa. Vội vã tìm chổ trú mưa, vất vả lắm mới chen ra khỏi đám mù mịt người và xe, đến được một mái hiên khiêm tốn của một quầy tạp hóa thì người cũng đã uớt sủng nước. Thôi đành vậy, chống xe ngồi nhìn dòng người tấp nập hối hả tự nhiên nhớ những ngày mưa Huế lạ lùng. Mưa rả rích, mưa da diết, mưa triền miên. Nhớ những chiều mưa tầm tả nó phải gò lưng trên chiếc xe đạp (người bạn trung thành của nó) để đến giảng đường, những buổi sáng mưa lâm thâm, rả rích với cái lạnh xuyên qua da thịt nó cũng phải dậy thật sớm để tranh thủ đến trung tâm học liệu chuẩn bị cho mùa thi. Cả những kỷ niệm những chiều mưa ở Huế của nó nữa. Những lúc trời mưa nó vẫn thường có thói quen nằm quấn chăn và nghĩ ngợi vẩn vơ. Những lúc như thế nó thấy lòng mình bình yên quá. Mưa càng to, trời càng lạnh thì càng bình yên và đôi khi nó cảm thấy buồn. Buồn vì nhớ nhung chuyện cũ, buồn vì ngổn ngang chuyện mới, mà cũng có lúc buồn chẳng vì chuyện chi cả…
Hơn hai mươi năm sống với mưa Huế mà nó có nhận ra điều đó đâu, để hôm nay giữa bộn bề cuộc sống, bắt gặp khoảnh khắc này nó mới nhận ra: À! thì ra mưa cũng thú vị đó chứ.
Chưa kịp phiêu theo dòng suy nghĩ vẩn vơ thì mưa cũng đã dứt rồi, mưa Sg là thế đấy chưa kịp dai dẳng đã vội dừng, người ta nói mưa Sg giống con người Sg vậy, không giống như con người Huế và mưa Huế của nó đâu.
Lại hòa mình vào giòng người hối hả và chạy đua với cuộc sống, mưa Huế của nó lại xếp vào một ngăn nào đó của ký ức để vô tình một chiều mưa nào đó nó lại buồn vu vơ trong đó có cả những ký ức về một con người Huế nào đó nữa…

New comment